Hiển thị các bài đăng có nhãn Phật giáo nguyên thủy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phật giáo nguyên thủy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2025

Tại sao chư tăng lại chọn nơi nguy hiểm nhất để cứu trợ? Ngài thiền sư Ottamathara đã nói: thiện pháp dễ làm sẽ có nhiều người làm, hãy để mọi người làm, chúng ta hãy thực thiện pháp khó làm, vì nơi khó khăn nhất là nơi cần nhất.

Thế rồi tăng đoàn và đội tình nguyện viên lên đường tới Sagaing. Nơi đây là tâm chấn và là thành trì của quân nổi dậy, nên cũng là trung tâm của nội chiến. Sau động đất quân đội tiến hành kiểm soát an ninh ở mọi nơi, khiến đội cứu trợ, hàng hóa nhu yếu phẩm, rất khó khăn để đến nơi đây. Ngài thiền sư đã xem xét và quán chiếu rất kỹ, thấy Sagaing nguy hiểm và khó khăn hơn rất nhiều, nhưng đang rất thiếu sự hỗ trợ, ngài quyết tâm đưa Thabawar Rescue tới cứu trợ Sagaing.

Câu hỏi có thể đặt ra là quý vị ấy đến nơi đó thì làm được gì? Câu trả lời có lẽ nằm ở hoạt động cứu trợ hàng ngày của họ. Từ năm 2010, tăng đoàn vừa thực hành pháp, vừa hoằng truyền giáo pháp, đồng thời cưu mang rất nhiều người cùng khổ trong xã hội, giúp cho tất cả có một môi trường sống tuy không dư giả nhưng bình yên. Trung tâm Thabawar Naypyitaw là trung tâm thiền đang xây dựng ngay gần tâm chấn, nhưng không có những thiệt hại đáng kể, bởi vì ở đây chư tăng ni vẫn còn nghỉ ngơi trong những container cũ được cải tạo làm nhà ở. Nạn dân ở nhà dựng tre nứa nhỏ xíu, tất cả tài sản chỉ có vậy. Không có nhà xây dựng kiên cố cao tầng, nên an toàn giữa động đất. Và chính trung tâm thiền này đang là một trong những trường thiền bận rộn nhất để cứu trợ động đất. Xe tải xây dựng của trường thiền được điều động đi chợ xách nước, phụng sự không phân biệt từ bệnh viện, các khu cắm trại của nạn dân, lớp mẫu giáo dã chiến và cả nhà tù.

Đây là vài hình ảnh trung tâm thiền Thabawar hỗ trợ vật thực và đồ dùng tới chư tăng ni và nạn dân tại các vùng tâm chần động đất ngày 28/3 tại Sagaing. Đội bác sĩ và tình nguyện viên từ trung tâm Thabawar bỏ dở việc xây dựng tại đây để hết sức nỗ lực cứu nạn, cứu thương.

Mọi sự phát tâm của quý vị dù ít hay nhiều đều vô cùng ý nghĩa lúc này. Mong bình an đến cho tất cả mong tất cả sống thoát khổ đau. Nam mô Phật.




- Sư sẽ làm gì, thưa sư Ajahn Brahm, nếu có người bỏ cuốn Kinh Phật vào bồn cầu, và giật nước cho nó trôi đi?

Chẳng chút do dự, tôi trả lời:

- Thưa ông, việc trước tiên tôi sẽ làm, là gọi thợ chuyên thông cống.

Sau khi cười một hồi, anh ký giả cho biết đó là câu trả lời đầu tiên có vẻ thực tế nhất mà anh nhận được. Tôi bèn nói thêm, tôi giải thích rằng có thể có người làm nổ tung nhiều tượng Phật, đốt phá đền chùa hay giết hại tăng ni, họ có thể diệt tất cả nhưng tôi sẽ không bao giờ cho phép họ tiêu diệt đạo Phật.

Bạn có thể giật nước bồn cầu cho quyển kinh trôi đi, nhưng tôi không bao giờ để bạn giật nước bồn cầu cho trôi đi sự bao dung tha thứ, sự bình an và lòng bi mẫn. Quyển kinh không phải là tôn giáo, cũng như tượng đài, đền miếu hay người tu sĩ. Những thứ này chỉ là đồ chứa mà thôi. Quyển kinh dạy chúng ta những gì, tượng đài biểu trưng cho điều gì, những phẩm hạnh gì người tu sĩ phải có, đó là những đồ được chứa.




Cuộc đời như dòng sông, khi chảy xiết, khi lặng lẽ. Chẳng ai có thể nắm bắt hay ép buộc dòng nước đi theo ý mình. Ta hiểu rằng, mọi thứ đến và đi đều có nhân duyên của nó. Người đến ta trân trọng, người đi ta nhẹ buông. Tiền tài, danh vọng, được mất, tất cả chỉ như gió thoảng mây trôi, có cũng tốt, không có cũng chẳng sao. Ta chọn sống với tâm bình an, đón nhận mọi điều như nó vốn là, không tranh dành, không hơn thua, không cưỡng cầu điều trái duyên. Bởi ta cũng đủ trưởng thành để biết rằng, khi tâm tĩnh lặng, cuộc đời tự khắc an nhiên.


 

Bạn có bao giờ cảm thấy bất an khi chính mình đang khát khao bình anh không? Trong cuộc sống, nhiều người không nhận ra rằng chính mong muốn mãnh liệt về một tương lai bình an lại đang tạo nên một sự bất an mới ở trong tâm.

Vậy làm sao để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này? Chính thiền chánh niệm giúp dạy chúng ta cách chấp nhận hiện tại, nhận diện cả bất an lẫn bình an mà không dính mắc hay chối bỏ. Khi ta học cách sống trọn vẹn với hiện tại, ta mới thực sự chạm đến sự an nhiên từ bên trong.

 


Và tăng đoàn của ta tiếp nhận các vị trở thành tỳ kheo ni, đồng thời lập ra tám pháp cung kính, nếu như các vị đều tuân thủ nghiêm túc, kể từ hôm nay các vị chính là Tỳ Kheo ni.

Muôn phần cảm tạ ngài.

Pháp cung kính này sẽ do thầy A Nan tuyên đọc.




Thiện lành từ tâm bình an tự đến. Không cần cố gắng tìm kiếm bình yên bên ngoài vì bình yên vốn dĩ là trạng thái của một tâm hồn không vướng bận khi ta làm điều thiện không vì mong cầu phước báu mà chỉ vì lòng chân thành.

Tự nhiên cuộc sống trở nên nhẹ nhàng khi ta nghĩ điều thiện, không để tâm ganh ghét oán hận, tự khắc lòng sẽ rộng mở bao dung. Khi ta nói điều thiện, không gieo lời cay đắng tổn thương, tự nhiên cuộc đời sẽ hồi đáp lại bằng những âm thanh dịu dàng.

Làm thiện, nghĩ thiện, nói thiện không phải để đổi lấy điều gì mà để chính mình được sống một đời an nhiên thanh thản giữa bao biến động của nhân gian.




 

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2025

Sulun Sayadaw để lại xá lợi toàn thân cơ thể được lưu giữ hoàn toàn tự nhiên trong điều kiện khí hậu rất nóng bức của Myanmar. Ngài là một trong những bậc thiền sư vĩ đại nhất của Myanmar. Pháp thiền của ngài dựa trên hơi thở và cảm giác toàn thân. Ngài nổi tiếng với sự tu tập nghiêm khắc và nhấn mạnh vào việc hành trì liên tục để đạt đến giác ngộ. 

Một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của ngài đó là thực hành liên tục. Pháp thiền của ngài Sulun nổi tiếng là rất khác biệt, yêu cầu hành giả phải chịu đựng cảm giác đau đớn trên thân mà không phản ứng. Một số người kể rằng trong lúc hành thiền ngài có thể ngồi bất động hàng giờ trong khi cơ thể bị kiến cắn hoặc bị đau đớn tột cùng, nhưng ngài vẫn duy trì chánh niệm và quan sát mọi cảm thọ một cách bình thản. Khóa thiền theo phương pháp của ngài sắp được tổ chức tại Hà Nội, hy vọng có nhiều thiền sinh sẽ có được kinh nghiệm bình an trí tuệ.


 


Khi tâm chúng ta còn thất vọng và buồn bực, chúng ta sẽ làm người khác tổn thương dưới cái mác giúp đỡ người. Tự lừa dối chính mình đôi khi nó quá hoàn hảo đến nỗi chính mình cũng không ý thức được điều đó. Bản năng tự vệ khiến cho chúng ta mù quáng trước khuyết điểm của chính mình. Chúng ta tự lừa dối rằng mình đang hạnh phúc. Đôi khi thật là đau đớn khi nhìn ra những khuyết điểm của chính mình. Trung thực là điều khó hơn tôi tưởng rất nhiều. Chúng ta bị mắc kẹt bởi những lời nói dối của chính mình. Nói về sự trung thực thì rất dễ nhưng để thực hành nó thì khó biết bao. Nếu tôi thực sự trung thực, chắc hẳn là tôi sẽ vô cùng mãn nguyện.


 

Có hai loại đau khổ: đau khổ dẫn đến đau khổ hơn và đau khổ dẫn đến chấm dứt đau khổ. Đau khổ đầu tiên là chấp giữ những gì ưa thích và chán bỏ những gì không ưa thích. Đau khổ thứ hai là can đảm và theo dõi sự không ngừng thay đổi của cảm giác hạnh phúc, đau khổ, vui vẻ, buồn chán, vừa lòng, phật ý. Đau khổ này dẫn đến chỗ bình an.


 

Thực ra hạnh phúc chỉ là biến thể của đau khổ dưới một hình thái tế nhị. Dính mắc vào hạnh phúc cũng như dính mắc và đau khổ, nhưng bạn không thấy đó thôi. Đừng nghĩ rằng nắm giữ hạnh phúc là sa lìa đau khổ. Cả hai dính chặt vào nhau không thể tách rời. Đức Phật chỉ cho chúng ta biết đau khổ là kẻ thừa kế tai hại của hạnh phúc. Hãy xem đau khổ và hạnh phúc ngang nhau. Khi hạnh phúc khởi sanh đừng quá vui mừng mà bị quấn trôi đi, khi đau khổ đến cũng đừng quá thất vọng mà bị nhấn chìm vào dòng thác lũ.


 

Khi lập gia đình chúng ta chỉ đổi nỗi khổ của người độc thân để mang lấy nỗi khổ của người có gia đình mà thôi. Rồi khi ly dị chúng ta lại đổi nỗi khổ của người có gia đình để lấy nỗi khổ của người độc thân. 

Mình sao mà khổ còn thiên hạ sao mà sướng thế. Khi chúng ta nghèo chúng ta ganh tỵ người giàu. Tuy nhiên nhiều người giàu thì lại ganh tị tình bạn chân thành và sự thành thơi ít trách nhiệm của những người nghèo. Trở thành giàu có cũng chỉ là đổi nỗi khổ của người nghèo để mang lấy nỗi khổ của người giàu mà thôi.

Và mọi chuyện nó là như thế. Cứ nghĩ rằng mình sẽ được sung sướng khi trở thành một cái gì đó, cuối cùng chỉ là ảo tưởng. Trở thành cái gì đó chẳng qua là đem đổi nỗi khổ này để lấy nỗi khổ khác thôi. Thế thì khi các bạn bằng lòng với chính mình, với địa vị của người bình thường hay người quan trọng, là người độc thân hay có gia đình, giàu hay nghèo thì các bạn không còn khổ. 

Mình thật là sướng còn thiên hạ sao mà khổ thế!


 

Chúng ta không thể hoàn toàn thoát khỏi sân giận. Nó sẽ đến khi đủ nhân duyên cho nó sanh khởi. Tất cả những gì chúng ta làm được chỉ là ghi nhận cơn sân đang có mặt.

Nếu bạn thấy ra thực tế rằng tất cả mọi người đều đang đau khổ, điều đó sẽ giúp bạn rất nhiều khi đối diện với sân hận. Phản ứng tiêu tốn rất nhiều năng lượng của chúng ta. Khi cơ thể ốm yếu chỉ cần một suy nghĩ tiêu cực thôi cũng đủ làm cho bạn kiệt sức rồi.

Đừng nói rằng bạn không nên giận. Điều rất quan trọng là bạn phải thực tế. Chúng ta ôm ấp những lý tưởng nhưng có thể chẳng bao giờ đạt được lý tưởng đó. Nhưng như thế không có nghĩa rằng chúng ta không nên có lý tưởng mà nghĩa là chúng ta phải ý thức được về khả năng thực tế của mình.

 



Con nguyện tỉnh thức mở rộng trái tim để đón nhận mọi bài học mà cuộc đời trao tặng. Con hiểu rằng mỗi niềm vui là một món quà, mỗi nỗi buồn là một bài học, mỗi mất mát là một sự thức tỉnh. Không có gì đến mà không mang theo ý nghĩa, không có gì đi mà không để lại dấu vết trong tâm hồn.

Con nguyện không oán trách, không chạy trốn, không níu kéo điều không thuộc về mình. Con nguyện học cách lắng nghe thấu hiểu và buông bỏ những gì cần buông bỏ. Con nguyện dùng trái tim an nhiên để đi qua những đổi thay vững vàng trước vô thường.


 


 

Sáu điều cực kỳ quan trọng nếu bạn muốn làm việc máy tính hiệu quả mà không căng thẳng. Bắt đầu làm việc bằng cách nhận thức bản thân, ý thức rằng mình đang ngồi xuống để làm việc mà không đẩy tâm trí lao ngay lập tức vào công việc.

Làm từng việc một, khi viết chỉ viết, khi đọc chỉ đọc, khi tư duy chỉ tư duy một việc, không nghĩ lan man. Làm nhiều việc cùng lúc sẽ dễ khiến tâm trí bị sao lãng và dần trở nên căng thẳng.

Thỉnh thoảng nhắc nhở mình quay về hiện tại, dùng những câu nhắc nhở đơn giản như là thư giãn thả lỏng hay là ghi nhận hay biết.

Khi gõ máy tính nhận biết cảm giác đầu ngón tay chạm vào bàn phím, chuyển động của các ngón tay, sức hút của hình ảnh khi nhìn màn hình, ngồi thẳng lưng, thỉnh thoảng chú ý thả lòng vai không gồng cứng.

Hãy dành những khoảng nghỉ ngắn để thư giãn thả lỏng dừng lại chỉ cần khoảng 10 đến 15 giây để hướng cái sự ghi nhận hay biết vào bên trong, nhận biết các cảm giác trong cơ thể, thư giãn thả lỏng, thư giãn mắt và toàn thân. Nếu cần có thể đứng lên vươn vai hít thở sâu. Làm như vậy nhiều lần trong ngày và bất cứ khi nào bạn cảm thấy có chút căng thẳng.

Nhắc mình về chất lượng cuộc sống thì quan trọng hơn rất nhiều với tốc độ của hành động. Nếu bạn làm việc quá nhanh và không nhận thức đầy đủ bản thân, không liên tục thư giãn thả lỏng thì bạn đang tiêu hao rất nhiều năng lượng vô ích vào hành động đó. Chỉ cần mất vài chục giây sống chánh niệm tỉnh thức nhưng bạn được tâm lý bình an, hành động cẩn thận, thói quen chánh niệm. Có thể nói chánh niệm không lấy đi hiệu suất làm việc mà giúp ta làm việc sáng suốt hơn nhẹ nhàng hơn và hiệu quả hơn


 

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2025

 

 
Một năm kia ngay trước mùa an cư không lâu, thời gian mà các vị tu sĩ theo truyền thống dốc sức chau dồi Phật Pháp, một đệ tử của Ajahn Fuang đến thưa với sư rằng cô muốn tu Bát Quan Trai trong mùa an cư, nhưng sợ rằng không được ăn buổi chiều cô sẽ bị đói. Sư đáp Đức Phật đã nhịn ăn đến độ ngài chỉ còn da bọc xương, sau đó ngài mới khám phá ra Chánh Pháp để trao truyền cho chúng ta. Vậy mà ta không thể bỏ mỗi bữa ăn chiều. Đó là lý do tại sao ta vẫn còn bơi lội trong vòng sinh tử. 

Kết quả là cô đệ tử đó quyết định giữ tám giới vào những ngày như ngày 14, ngày rằm 30, ngày mùng 1 trong suốt 3 tháng an cư và cô đã thực sự làm được. Cuối mùa an cư năm đó, cô đệ tử rất phấn khởi vì đã thực hiện được ước nguyện của mình. Nhưng mùa an cư năm sau khi cô vừa gặp Ajahn Fuang, cô chưa kịp nói gì sư đã nhận xét cô thật may mắn, cô biết không mùa an cư của cô chỉ có 12 ngày, mọi người khác là 3 tháng. Nghe vậy cô đệ tử cảm thấy hổ thẹn, nên từ đó cô đã giữ tám giới mỗi ngày trong suốt mùa an cư.


 

 

Trong Kinh Tương Ưng, Đức Phật có dạy: khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác, khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta.

Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? Bằng cách thực tập chánh niệm và làm cho nó tăng trưởng. Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta hộ trì cho chính mình? Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại, và tình thương.

Do đó ta nên hiểu rằng mình nên nghĩ đến chính mình để chánh niệm và nên nghĩ đến người khác để yêu thương và tha thứ. Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn tùy thuộc vào sự vững vàng và quân bình của chính mình.


 

 

Khi chênh vênh con tìm về bên Phật
Lắng tâm tư giữa thế cuộc xoay vần
Đời bể dâu còn lặp nỗi gian truân
Nghe người dậy làm con dần tỏ ngộ


 

 

Bản năng của loại hồ hoang dã là săn mồi, nhưng chú đã được dạy tu tập tâm từ, là phúc lành cao thượng. Không sát sinh đã trở thành bản lĩnh phi phàm của chú hổ này. Hoan hỉ chúc mừng chú.


 

 

Dầu quan niệm của ta có thể đúng nhưng nếu ta chấp vào đó ta cũng sai. Nếu quý vị muốn trở thành một người tốt thì phải biết sự thiện lành thực sự nằm ở đâu. Đừng chỉ có cảm giác rằng mình tốt mình thiện. Tất cả chúng ta đều muốn được hạnh phúc nhưng đa phần không quan tâm đến việc xây đắp các điều kiện đưa đến hạnh phúc. Chúng ta chỉ muốn có kết quả. Nhưng nếu ta không quan tâm đến gốc rễ thì làm cách nào có được quả.


 

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2025

 

 
 
Một thiền sinh đang hành thiền dưới sự chứng kiến của Ajahn Fuang. Khi trong một phút thất niệm, cô đã đập chết con muỗi cắn tay cô. Ajahn Fuang nói: "Máu cô tính cao giá quá phải không? Con muỗi chỉ xin một giọt nhưng cô lấy cả mạng sống của nó để đền bù".